CHẤT DINH DƯỠNG CÓ THỂ ĐẾN TỪ NHỮNG NGUỒN NÀO?

  • Sự phong hóa đá là một quá trình khá chậm làm giải phóng lượng nhỏ chất dinh dưỡng hằng năm. Nó không đủ để đạt được năng suất trung bình và cao qua các năm.
  • Chất dinh dưỡng cho đất từ những lần bón trước, hoặc là không được hấp thụ bởi vụ mùa trước hoặc là mất lẫn vào môi trường hoặc là được trữ trong đất và có thể là có sẵn cho vụ sau. Vài chất dinh dưỡng như N và S dễ chịu tổn thất lớn trong năm được sử dụng dưới điều kiện ẩm ướt. Chất dinh dưỡng như là P và K thì tồn đọng trong đất trong một thời gian dài, thường là vài năm, tương ứng với loại đất trồng, lượng mưa và sự quản lí trong thực tế.
  • Sự lắng đọng khí quyển có thể khá lớn ở vài khu vực, đặc biệt là nitơ và lưu huỳnh. Để phù hợp qui định giảm chất thải lưu huỳnh nhằm làm giảm mưa axit, lưu huỳnh đã trở thành nguyên tố hạn chế.
  • Nước tưới thêm cũng có thể chứa chất dinh dưỡng.
  • Những chất bã dư thừa, như là lá cây, cuống và rễ, khi bỏ lại trong/trên đất, giải phóng chất dinh dưỡng chứa trong chúng. Chất bã rất giàu kali. Đây là lí do vì sao chất bả hỗn hợp, đã là nguồn chính của nguyên tố này. Tuy nhiên, việc đốt cháy và chuyển đổi thành thức ăn chăn nuôi đã dần dần triệt tiêu lượng K dự trữ trong đất. Chất bã cây trồng rất đa dạng về thành phần dinh dưỡng, và lượng chất dinh dưỡng có sẵn trong cây được giải phóng trong một khoảng thời gian nhất định chỉ có thể được xác định từ dữ liệu ở từng nơi.
  • Phân trộn (chất hữu cơ mà đã được phân hủy) có thể được thêm vào đất trồng để cung cấp dinh dưỡng và đóng vai trò chất điều hòa đất. Chất lượng phân trộn có thể khác nhau với nguyên liệu thô và qui trình sử dụng.
  • Phân gia súc là một nguồn dinh dưỡng quí giá. Thành phần dinh dưỡng của phân khá đa dạng giữa nguồn gốc và quản lí thực tế ở trang trại. Một điều đã được thừa nhận rộng rãi là thức ăn chất lượng kém cho chăn nuôi dẫn đến kết quả là phân bón có thành phần dinh dưỡng thấp. Phân động vật nên được phân tích thành phần dinh dưỡng.
  • Chất rắn sinh học (chất rắn dư thừa từ việc nước thải đô thị) có thể được tái chế và cung cấp lượng chất dinh dưỡng cho cây rất lớn. Chất dinh dưỡng từ rắn sinh học đa dạng về số lượng và hình dạng, tùy thuộc vào nguồn gốc, quá trình xử lí, lưu trữ. Thành phần của chúng trong hợp chất dinh dưỡng của cây và trong chất ô nhiễm nên được phân tích thường xuyên.
  • Sự cô đặc Nitơ sinh học (BNF) là sự chuyển đổi từ 2 phân tử khí nitơ trơ thành dạng nitơ mà cây có thể sử dụng được. BNF được tìm thấy trong các hợp chất vi khuẩn cây trồng. Nó có nhiều trong hệ thống cộng sinh giữa cây họ đậu (đậu hà lan, linh thảo) và vi khuẩn nốt rễ. Tỉ lệ BNF khoảng từ 20 đến 400 kg/ha/năm tùy vào loài cây, độ dài vụ mùa và điều kiện khí hậu.
  • Phân bón gia công được sản xuất bởi ngành công nghiệp phân bón. Tính trung bình, chủ nông trại trên thế giới sử dụng 180 triệu tấn phân bón hằng năm để bổ sung vào nguồn dưỡng chất ở nông trang của họ.

 

Phân bón chứa đựng chỉ một chất đa lượng sơ cấp được gọi là phân “cứng”. Những loại phân mà có hai hoặc ba chất đa lượng sơ cấp thì gọi là phân “đa dưỡng”. Phân đa dưỡng có thể hoặc là chất phức hoặc là trộn với lượng lớn. Mỗi sản phẩm phân bón có lợi thế và bất lợi riêng của nó, nó tùy thuộc vào nông sinh thái học địa phương và điều kiện kinh tế.

Phải lưu ý rằng vụ canh tác thì đối ứng với chất dinh dưỡng cây trồng từ mọi nguồn nhưng chúng chỉ có thể hấp thu dưỡng chất ở dạng phi hữu cơ. Nguồn dưỡng chất hữu cơ phải được khoáng hóa (chuyển từ dạng hữu cơ sang phi hữu cơ) trước khi được cây hấp thụ. Số lượng chất dinh dưỡng được cung cấp bởi nhiều nguồn thì khác nhau với các hệ sinh thái nông nghiệp. Dinh dưỡng cây trồng bền vững nhận biết và tận dụng mọi nguồn dưỡng chất cây trồng có sẵn.

Nguồn: Nutrient Management Handbook by WFO, IFA, GACSA,

lược dịch bởi MekongAgri